Vì những câu chuyện hoàn

THÀNH PHỐ CỦA MẶT TRỜI - CHƯƠNG 26

2 nhận xét
HÔN TRỘM


CHUYỂN NGỮ: H2O


Nhìn cánh tay bị băng bó như xác ướp của mình, Phan Mẫn không biết làm thế nào.


Khẽ xê dịch vị trí dải băng, vừa trông thấy tí da, lập tức hít lạnh một hơi, cô đã tự làm mình đau lòng rồi. Kết quả vẫn không mấy khả quan, nhìn màu da mà xem, trông như bị nhúng vào dầu sôi, thuốc ngấm vào thành nửa đen nửa nâu, còn có cả hiện tượng tróc da.

Cô không khỏi rủa thầm, mình phẫu thuật cho người khác thần thông thế nào đều là mây bay, một khi đối tượng là bản thân thì không thể nào xuống tay được. Nhưng cứ nghĩ đến cánh tay máu me be bét lại thấy đau lòng, cho dù chữa trị, có lẽ cũng chẳng đi đến đâu. Hơn nữa, dù gì việc cũng xảy ra rồi, chữa được thì tốt, không chữa được cũng không sao, đừng tự mình đi tìm phiền não.

Nghĩ đến ngón tay bị ăn mòn đến sắp dính vào nhau, không biết phải làm thế nào đây?

Thử giật giật ngón tay…

Phan Mẫn co rúm người lại, mặt đầy đau đớn.

--- đau quá---!

Cô chống tay kia xuống giường, cảm giác như màng chân ếch bị căng ra.

Trong băng vải nhất định là thuốc tê K3 đặc chế, loại thuốc tê này được mệnh danh là một trong ba thành quả y học của người Kent, có thể chặn lại cảm giác đau đớn khi người bệnh bất động – nhưng chỉ khi bất động.

Bạch tuộc khốn kiếp, hôm nay nhất định phải ăn cơm với bạch tuộc!

Tiếng nói chuyện ngoài cửa dừng lại, sau đó cánh cửa bị kéo ra, Phan Mẫn thận trọng dém chăn lại như cũ, nằm thẳng đơ trên giường bệnh, mắt nhắm nghiền.

Đây là hành động có tật giật mình điển hình, không còn cách nào, ai bảo cô làm chuyện xấu.

Cửa mở ra, tiếng bước chân một trước một sau của hai người càng lúc càng gần.

“Khẽ thôi.” Người sau nói, yêu cầu người phía trước đi lại nhẹ nhàng.

Là giọng nói của Vương Văn Đạt! Trong lòng Phan Mẫn cả kinh, sau đó là vui mừng và sung sướng, rất có cảm giác tha hương gặp lại cố nhân.

Có trời mới biết mấy tháng này cô ở thành phố thực dân, không có đồng hương, không có bạn bè, cả ngày đối mặt với một đám người Trái Đất đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống trong thành phố, lúc nào cũng cảm giác bản thân sắp mất gốc đến nơi.

“Không sao.” Người phía trước nói, sau một lúc thăm khám cho Phan Mẫn, nói, “Cô ấy hồi phục rất nhanh, có lẽ sắp tỉnh rồi.” Chắc đây là bác sĩ phụ trách phòng này.”

“Nhưng mặt cô ấy vẫn cắt không còn giọt máu,” Vương Văn Đạt nói, “Còn chảy mồ hôi.”

Đó là vừa rồi nghịch cánh tay, đau quá nên đổ mồ hôi lạnh… Phan Mẫn càng lúc càng chột dạ.

“Không vấn đề, chỉ cần nghỉ ngơi đầy đủ là được.”

“Vậy còn…”

“Về những thứ khác, chờ cô ấy tỉnh lại rồi nói sau, điều trị bằng dịch nuôi cấy rất nhanh hồi phục, nhưng theo quy tắc cấy ghép da, phải được sự đồng ý của bệnh nhân mới có thể tiến hành.”

Sau khi nói xong, người kia liền đi mất, trước khi mở cửa, máy liên lạc trên người ông ta vang lên mấy tiếng, hình như có tin nhắn mới, ông ta dừng lại, nói với Vương Văn Đạt: “Nghe nói cô ấy được lĩnh chủ tầng thứ chín nhận nuôi, ông chủ sẽ nhanh chóng đến đón cô ấy về. Nhưng dù là người Trái Đất nhà ai nuôi, chúng tôi đều chăm sóc cẩn thận.”

Nói như vậy, chắc vị đó là bác sĩ người Kent.

Trong phòng chỉ còn hai người Vương Văn Đạt và Phan Mẫn.

Phan Mẫn nhắm mắt, trong lòng thầm nhủ, mau đi đi, mau đi đi.

Bầu không khí bây giờ thật xấu hổ, vừa kiểm tra xong, không biết nên “tỉnh lại” thế nào cho tự nhiên đây.

Thế nhưng Vương Văn Đạt không ra ngoài, nhúng chiếc khăn vào nước ấm, lau “mồ hôi” trên trán cho Phan Mẫn.

Xấu hổ quá, omeio, vì sao vừa nãy không mở mắt luôn đi, bây giờ biết đối mặt với học trưởng như thế nào mới không xấu hổ đây.

Vương Văn Đạt dừng lại, anh từ từ thu tay, Phan Mẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đang đặt trên mặt mình.

Ùm, cái khăn bị ném vào bồn nước, ném rất mạnh, làm bọt nước bay tung tóe.

Có vài giọt bắn vào mặt Phan Mẫn, cô chợt cảm thấy thật đau lòng, có thể cảm nhận được cảm giác thất bại của Vương Văn Đạt lúc này. Nhất định là vì gặp lại đồng hương trong hoàn cảnh này, và đây cũng không phải cuộc sống mà anh mong muốn. Hơn nữa, giữa họ và đám con cháu người Trái Đất sinh sống ở đây hàng thế kỷ, tồn tại “sự khác biệt” rất lớn.

Trong một môi trường xa lạ, gặp lại người bạn thất lạc từ lâu, thật có bao điều muốn trải lòng, vậy mà cô thật đáng xấu hổ, lại giả vờ làm người thực vật.

Phan Mẫn cảm thấy xấu hổ với hành động của mình, nên định mở mắt an ủi anh, nhân tiện hỏi thăm cuộc sống của anh, sau đó bày tỏ tâm trạng phức tạp của mình.

Nhưng ngay trước khi cô hành động, Vương Văn Đạt đột nhiên cúi xuống, hai tay khẽ chạm vào má Phan Mẫn, dịu dàng hôn môi cô.

Phan Mẫn lập tức từ người thực vật trở thành người hóa thạch.

Vương Văn Đạt dè dặt từng hơi thở, ngậm môi cô, kích động muốn cắn nuốt lấy.

Rầm!

Cửa đột nhiên bị đâm thủng.

Vương Văn Đạt giật mình, lập tức đứng thẳng cảnh giác với người ngoài cửa, thầm nhủ nụ hôn trộm vừa rồi chắc không bị nhìn thấy.

Một bóng xám từ bên ngoài tức tốc lao vào, thân thể người Kent nói chung cao gầy, vai rộng, eo thon, chân dài hơn nhiều so với người Trái Đất. Vậy nên Vương Văn Đạt chỉ nhìn một cái đã có thể xác định người đến là người Kent.

Hai mắt đối phương đeo một mảnh vải màu xanh thẫm, thắt nút sau đầu, mảnh vải thừa phía sau bay lên theo tóc trong mỗi bước chân, giống như sinh vật bước ra từ trong gió, làm người khác cảm thấy thật thần kì.

Vương Văn Đạt không có thời gian cảm thán bởi cảm giác nguy hiểm người này mang lại.

“Thằng lưu manh này!” Ngải Cát bước đến gần anh, quên cả sử dụng dị năng, giơ tay túm cổ anh ta, nhấc bổng một người Trái Đất khỏe mạnh cao to lên khỏi mặt đất, “Mày dám!”

Hai tay Vương Văn Đạt túm lấy bàn tay Ngải Cát, năng lượng cơ thể bùng nổ trong nháy mắt, xoay người đá một cước vào một đối phương.

Ngải Cát ném anh lên tường, tránh khỏi ngón đòn của Vương Văn Đạt, theo đà nhào tới, lần thứ hai bóp cổ Vương Văn Đạt.

Một tiếng “bộp” rất nhỏ, chiếc khăn mặt ướt sũng phi tới mặt Ngải Cát.

Cảnh tượng thật chấn động, Vương Văn Đạt như con gà con sắp bị người ngoài hành tinh bóp chết, người ngoài hành tinh thì vẻ mặt độc ác khiến người người căm phẫn, sau đó một người Trái Đất bình thường ném khăn vào khuôn mặt dữ tợn ấy.

Y như một pha quay chậm, chiếc khăn từ từ rơi xuống, ánh mắt Vương Văn Đạt cũng đi xuống theo chiếc khăn, vẻ mặt người ngoài hành tinh như sực tỉnh, từ dữ tợn trở nên ngỡ ngàng.

Lại là một tiếng “bộp”, chiếc khăn ướt rơi xuống đất.

Vương Văn Đạt quay lại, thấy trên giường bệnh, một bàn tay Phan Mẫn còn hơi giơ lên, hiển nhiên cái khăn ướt nửa đường phi ra kia là tác phẩm của cô.

Còn Ngải Cát, anh không cần quay lại cũng có thể cảm nhận được.

Mà Phan Mẫn, mặt đỏ ửng lên, vội ho vài tiếng, chữa cháy: “Hai người đánh thức tôi!”

“Em tỉnh rồi?” Vương Văn Đạt bị ngộp thở, mặt càng lúc càng đỏ.

“Em có thấy khó chịu chỗ nào không? Xin lỗi, làm phiền em.” Ngải Cát nói.

Sau đó Ngải Cát bỗng nhớ ra chuyện chính, nhặt chiếc khăn trên mặt đất lên, rồi lại đột nhiên vứt xuống, đưa tay cởi khăn che mắt của mình.

Dù là Phan Mẫn hay Vương Văn Đạt, đều rất hiếu kì xem anh thế này là muốn làm gì.

Sau đó liền thấy anh cẩn thận cởi khăn che mắt, cẩn thận đem đến bồn nước, ngâm một lúc, sau đó chùi lên môi Phan Mẫn.

Chùi rất mạnh, như thể muốn tróc một lớp da.

Phan Mẫn mở to mắt, mới vài ngày không gặp, Ngải Cát lại thành ra thế này, vừa có chứng mãn kinh vừa đa nhân cách!

Đôi mắt trắng của Ngải Cát mở trừng trừng, không cam lòng, hỏi Phan Mẫn: “Thằng đó là gì của em?”

Phan Mẫn thật thà trả lời rành mạch: “Bạn học, đàn anh, học trưởng.”

Câu trả lời này thật sự làm Vương Văn Đạt đau lòng.

Vương Văn Đạt cũng không cam lòng hỏi: “Hắn là ai?”

Phan Mẫn do dự nói: “Ông chủ, chủ cho thuê nhà, kiểu vậy…”

Câu trả lời này khiến vẻ mặt hớn hở của Ngải Cát trở nên khó chịu như bị táo bón.

“Hai người các anh làm sao vậy?”

“Không có gì.” Hai người đồng thời nói.

Đang xuống giọng, Ngải Cát lại phát điên, “Nó là thằng lưu manh! Em phải biết bảo vệ bản thân!”

Lưu manh? Phan Mẫn cảm thấy mình không theo kịp suy nghĩ của Ngải Cát, đó là từ lưu hành từ thập niên 80,90 rồi, giết người phóng hỏa là lưu manh, tình tự trong rừng cũng là lưu manh, từ này có nghĩa bao quát rất lớn.

“Tôi lưu manh cái gì!”

“Mày nói xem con người mày có chỗ nào là không lưu manh!”


Phan Mẫn đưa tay lên trán đến chục lần, sao cô có cảm giác như mình đang ở trong phim truyền hình 8 giờ của Quỳnh Dao vậy, hóa ra người Kent cũng thích thể loại ấy ư?

“Mày dám làm ra loại chuyện như vậy đối với cô gái chưa chồng, mày nói xem mày phải chịu trách nhiệm thế nào hả!”

Chuyện gì vậy trời, cái gì mà phải chịu trách nhiệm?

“Tôi hôn cô ấy thì sao, chúng tôi vốn tình đầu ý hợp, người ngoài hành tinh chết tiệt, nếu không phải các ông, nếu không phải các ông…”

“Tình đầu ý hợp thôi mà dám hôn cô ấy, còn đưa cả lưỡi vào! Mày đây là cưỡng hiếp!”

Sao Ngải Cát lại nói như vậy…

Vương Văn Đạt và Phan Mẫn đều cảm thấy đầu mình bị cửa kẹp rồi, hai người sững sờ đến quên cả thanh minh chi tiết chưa đưa lưỡi vào.

Vì sao hôn môi lại là cưỡng hiếp?... Nhất định là mình tỉnh lại không đúng lúc, nên thính giác có biến chứng. Phan Mẫn thầm nhủ, rồi trùm chăn lên như cũ.

“Anh… nói… cưỡng……”

“Cưỡng hiếp.” Ngải Cát rất bức xúc nói.

Nói xong, Ngải Cát nhớ ra cái gì, nói với máy liên lạc tùy thân, “Anh giải thích cho tên lưu manh này một chút.”

Sau khi máy liên lạc trên tay chiếu rọi một chùm sáng xanh, trong phòng liền xuất hiện hình ảnh ba chiều.

Một cô gái tóc dài với bộ đồ trắng, sắc mặt cũng trắng bệch giống như bộ đồ đang mặc.

[Căn cứ vào mục XX trong bộ luật hành tinh Kent, điều thứ XX quy định…]

Phan Mẫn bất tri bất giác nhớ ra, sống trong thành phố thực dân lâu như vậy, hình như chưa thấy bộ phim có một nụ hôn sâu tiêu chuẩn, quá lắm chỉ là cái trán, cái mũi, đến khóe miệng cũng rất hiếm rồi.

Sau đó lại nghĩ lại lúc bị Tottenham mang đến tầng năm, bị đám người Kent mới sinh cắn, nhưng chỉ có một người Kent đưa lưỡi liếm tới liếm lui là bị Tottenham ném đi.

Cái lưỡi gì gì đó, chẳng lẽ thật sự là bộ phận nhạy cảm trên cơ thể người Kent?


Phan Mẫn thấy như bị sét đánh, hành tinh Kent còn trong sáng hơn cả Thiên Triều @@!

2 nhận xét :

Sa Mịch Nhi nói...

Thật lâu~ thật lâu rồi a~~ gần 8 tháng rồi a a a TT.TT

Sa Mịch Nhi nói...

Sau 6 năm quay lại truyện vẫn chưa hoàn =)))))))))